Hành trình 170km tìm về gia đình chữa vô sinh hiếm muộn bằng bài thuốc Nam của Đại tá Nguyễn Văn Liễu

“Thuốc ấy nhậy đấy!” – Đó là câu đầu tiên mà chú Phùn Văn Lỉm nói ngay cho chúng tôi nghe khi được chớm hỏi về bài thuốc chữa vô sinh hiếm muộn của ông Đại tá Nguyễn Văn Liễu.

Từ trung tâm Hà Nội chạy sang Bắc Giang chỉ khoảng 60km, nhưng để tìm được đến tận nhà chú Lỉm ở mãi xã Tuấn Đạo, huyện Sơn Động, tỉnh Bắc Giang, đoàn chúng tôi phải di chuyển tiếp hơn 100km nữa. Mất gần 5 tiếng đồng hồ tính cả tìm đường, hỏi đường, chúng tôi mới tới được tận cổng nhà của chú để bắt đầu thực hiện buổi tìm hiểu thực tế này.

Chú Phùn Văn Lỉm là người Việt gốc Hoa, hay còn gọi là dân tộc Hoa theo cách gọi của những người dân sống ở vùng đó. Là một ngôi nhà nhỏ nằm giữa hơn 1 mẫu đất trồng vải bạt ngàn, chúng tôi đến thăm gia đình chú đúng vào thời điểm hết mùa hoa vải, vậy nên, quanh nhà chú chất đầy những thùng mật ong vải vàng ong, thơm ngậy. Tiện chuyến công tác tìm hiểu, cả đoàn cũng tiện mua luôn cả chục lít mật ong nguyên chất về dùng dần.

Đón chúng tôi vào nhà trong khi ban đầu còn chưa biết là ai, chú Lỉm vẫn tươi cười rót từng ly mật ong mời cả đoàn uống, cây nhà lá vườn, có gì mời đó. Vừa mời, chú vừa cười cười hỏi dò xét xem đoàn người này hôm nay đến nhà có việc gì? Khi biết được là đoàn của Phòng khám Nguyễn Văn Liễu đang đi thực tế tìm hiểu và làm phóng sự cho hiệu quả bài thuốc chữa vô sinh hiếm muộn của Đại tá Nguyễn Văn Liễu mà năm xưa gia đình đã cắt uống, chú chợt cười thành tiếng, vỗ đùi và gật gù: “Thuốc ấy nhậy đấy!”.

Gia đình chú Phùn Văn Lỉm

HÀNH TRÌNH 7 NĂM MONG CON

Chú Phùn Văn Lỉm sinh năm 1966. Năm 1984, chú lấy cô Đàm Thị Minh (sinh năm 1962) ở gần nhà. Cưới nhau về, 2 cô chú cũng chẳng suy nghĩ xa xôi, những tưởng rồi mình cũng sẽ có cuộc sống bình thường như biết bao gia đình bình thường khác, sẽ sinh con, nuôi con, làm ăn, cưới vợ gả chồng cho chúng… Thế nhưng, bà mụ có lẽ đã bỏ quên gia đình này khi mà 1 năm, 2 năm, rồi đến tận 7 năm sau khi cưới mà họ vẫn chưa hề có đứa con đầu lòng. Người ở quê, lấy nhau mãi mà không có tin mừng, người dân quanh thôn làng cứ không ngớt lời bàn ra tán vào, dị nghị, người ác mồm ác miệng còn nói là “tịt đẻ”.

Chú Lỉm cũng biết kha khá về cây thuốc, thậm chí còn biết cả đốt ngải chữa bệnh, nên chú hay quen chữa bằng thuốc Nam. Chuyện 2 vợ chồng mãi không thấy mụn con, chú cũng sốt ruột lắm chứ không đâu.

“Tôi cũng từng chữa bệnh ở mấy nơi mấy bà rồi. 3 – 4 bà đó, đều là dùng thuốc Nam cả nhưng không khỏi. Thậm chí 2 vợ chồng còn đi xem thầy, mời cả thầy đến nhà làm lễ làm phép mong có con, ấy thế mà vẫn có được đâu. Ròng rã mấy năm trời như thế”.

Ngồi với chú Lỉm được một lúc thì cô Minh về. Là chú Lỉm sai con trai lớn đi tìm mẹ về đón khách quý, đoàn chúng tôi quả thực cảm thấy ấm lòng với cách đối xử của những con người nơi đây.

Cô Minh trở về nhà vẫn chân ướt chân ráo bước vào, vui mừng phấn khởi chào hỏi từng người trong đoàn. Rồi khi được nghe hỏi, cô tâm sự:

“Là cô bị máu xấu. Mỗi lần “đi giặt” (Ở đây gọi “hành kinh” là “đi giặt” – PV) thì máu đen thùi lụi, vón cục nặng chứ không được như mọi người. “Đi giặt” cũng không đều đặn, tháng có tháng không. Cô biết mình bệnh như thế làm khó có con nên cũng cố gắng đi chữa, uống thuốc cho máu bớt xấu đi nhưng cũng dăm lần bảy lượt không được, thuốc không ăn thua”.

NIỀM HẠNH PHÚC VỠ ÒA SAU 7 NĂM MONG MỎI

“Thằng con lớn của tôi đang dưới bếp kia! Nãy anh chị đi vào là nó đứng ngay cửa bếp đấy! Quang ơi lên các anh chị có gì hỏi!” – Vừa nói, chú vừa gọi to con trai lớn của chú lên nhà để đoàn chúng tôi được gặp. Con trai cả của chú Lỉm cô Minh được đặt tên Phùn Văn Quang, sinh ra vào năm 1992 và được cô chú ví như “con cầu tự”, vì chữa mãi chữa mãi, hẳn cho đến khi uống thuốc của ông Đại tá Nguyễn Văn Liễu thì con mới về. Sau cưới 7 năm, từ 1984 đến 1991 cô Minh mới mang bầu và 1992 thì hạ sinh. Con đầu lòng là con trai nên cả nhà lại càng vui mừng hạnh phúc.

Khi được hỏi tại sao cô chú hồi ấy lại biết đến ông Đại tá Nguyễn Văn Liễu và biết ông bác sĩ này có bài thuốc tốt để chữa vô sinh hiếm muộn, thì cô chú cười xòa, nói rằng có lẽ đó là một sự may mắn của cô chú…

Hồi đó, bác sĩ Nguyễn Văn Liễu mới chỉ 35 tuổi, làm việc trong Bệnh viện Công an Thành phố Hà Nội với chức vụ Chủ nhiệm Khoa Y học Dân tộc. Bác sở hữu được bài thuốc chữa vô sinh hiếm muộn gia truyền rất hay và rất hiệu quả, nhưng hầu như chỉ dùng chữa cho người trong ngành cùng thân nhân họ. Bác làm trong ngành nên trong thời gian còn công tác tại vị thì sẽ không được mở phòng khám riêng, cũng không được tổ chức khám bệnh bên ngoài. Chỉ là, ai biết đến bác, tự tìm đến thì bác sẽ cho thuốc về uống. Và cô chú Minh Lỉm là một trong số khá nhiều trường hợp qua con đường truyền miệng nghe đến danh bác sĩ Nguyễn Văn Liễu rất tài giỏi trong việc điều trị vô sinh hiếm muộn bằng thuốc Nam thuở ấy.

Hồi đó, lặn lội từ mãi vùng Sơn Động – Bắc Giang xuống Hà Nội để tìm gặp bác Liễu vất vả lắm, cô Minh chú Lỉm nói rằng chỉ cần có con, đi đâu cô chú cũng đi, xa đến đâu cũng đi, miễn là có hy vọng. Và bác Liễu cùng bài thuốc của bác đã chẳng phụ lòng họ.

Cậu trai lớn nhà chú Lỉm năm nay cũng đã 27 tuổi, là thanh niên trưởng thành và cũng lấy vợ rồi chứ không còn bé bỏng gì, nhưng đây vẫn luôn là niềm hạnh phúc của vợ chồng cô chú. Và cũng may hồi ấy bác Liễu còn ghi chép lại họ tên cặp vợ chồng ấy cùng với địa chỉ thôn xã, để ngày hôm nay chúng tôi mới tìm được đến đây mà thăm hỏi và làm phóng sự bằng chứng cho nhiều người cùng biết.

ĐẾN ĐỨA CON THỨ 2 CŨNG CÓ ĐƯỢC NHỜ THUỐC CỦA BÁC SĨ LIỄU

Sau khi sinh cậu trai thứ nhất, chú Lỉm cô Minh cũng thực hiện kế hoạch hóa, ý định chừng 2 – 3 năm rồi sẽ lại sinh con tiếp. Thế nhưng, không rõ là do nguyên nhân gì, có lẽ là do cơ địa khó đậu thai nên mãi 5 năm sau mà cô Minh vẫn chưa thấy có bầu dù vẫn “thả” bình thường (cô Minh chú Lỉm không đi khám bác sĩ để làm xét nghiệm kiểm tra, chỉ ở nhà chữa bằng thuốc Nam nên các phóng viên cũng không nắm được rõ nguyên nhân chính xác của trường hợp hiếm muộn này).

Cô chú lại một lần nữa nhờ đến thuốc của bác sĩ Liễu để mong có đứa con thứ 2. Khăn gói bắt xe xuống Hà Nội, cô chú Minh Lỉm tìm lại đến nhà bác sĩ Liễu năm xưa. Và đúng không phụ niềm mong mỏi, 2 cô chú có tin mừng ngay sau 2 – 3 tháng uống thuốc. Năm 1998, cô chú sinh hạ con trai thứ 2.

Sau 2 lần chắc chắn như thế, cô chú Minh Lỉm cứ gặp trường hợp nào hiếm muộn, vô sinh là mách đi xuống Hà Nội tìm bác sĩ Nguyễn Văn Liễu và xin thuốc của bác. “Phải đến hơn 80% vợ chồng mà chúng tôi giới thiệu uống thuốc của bác ấy là có con đấy các anh chị ạ. Ấy thế tôi mới bảo thuốc nhậy lắm mà. Mà có cái hay lắm, nhà tôi uống thuốc cả 2 lần đều là con trai, những nhà tôi giới thiệu cho đi lấy thuốc uống xong đẻ ra hầu như cũng đều là con trai luôn. Đến nỗi lắm người con sang tận nhà tôi hỏi mua thuốc đẻ con trai ở đâu cơ mà” – 2 cô chú vừa cười vừa tâm sự thật lòng như thế.

————————————–

Bác sĩ Liễu năm xưa nay đã là Đại tá, từ năm 2000 bác đã lên làm Phó Giám đốc Bệnh viện Công an Thành phố Hà Nội và cho tới năm 2016 thì chính thức nghỉ hưu. Thế nhưng, bác không muốn sự nghiệp y học của mình dừng lại ở đó, thậm chí bác coi như đây mới là lúc bắt đầu. Bác đã có cơ hội mở được phòng khám riêng mang tên mình, có thể mang kiến thức và những bài thuốc hay, nhất là bài thuốc chữa vô sinh hiếm muộn kia đến chữa cho nhiều người hơn nữa, chẳng cần phân biệt ai với ai. Phòng khám Đông y Nguyễn Văn Liễu được thành lập từ năm 2017 và đặt tại số nhà 13, lô số 6 đường Trung Yên 13 – Trung Hòa – Hà Nội.

Trường hợp của cô Minh chú Lỉm ở Bắc Giang cũng chỉ là 1 trong số rất nhiều những ca vô sinh hiếm muộn mà bác Liễu từng chữa khỏi trước đây. Bác tâm sự rằng bác rất mong  với việc mở phòng khám Đông y như hiện tại, bác sẽ được tiếp xúc với nhiều người bệnh hơn, chữa bệnh được cho nhiều người hơn, và nhất là mang tiếng khóc, tiếng cười trẻ nhỏ đến cho nhiều những gia đình hiếm muộn hơn nữa.

Bình luận

Tin cùng chuyên mục